Header Ads

Premium &danongbui

Cứ nghĩ mình mạnh mẽ lắm, cuối cùng lại gục ngã chỉ vì một ánh mắt, một cái nhíu mày...

Chỉ vì một lần chơi ngông cùng anh đi xa ngắm bình minh em đã để trái tim mình đi lạc, đi lạc vào ánh mắt anh, đi lạc vào mối quan hệ hỗn độn này và em vẫn chưa tìm ra hay chính xác là em vấn chưa muốn tìm ra lối thoát dù em biết rằng ngày em phải rời xa anh không còn xa nữa đâu..


Em là người đến sau trong mối quan hệ tay ba giữ chúng ta, em là người thứ bađáng khinh ghét nhưng anh có biết tại sao em lại chấp nhận như vậy không? Đơn giản lắm, chỉ vì một lần chơi ngông cùng anh đi xa ngắm bình minh em đã để trái tim mình đi lạc, đi lạc vào ánh mắt anh, đi lạc vào mối quan hệ hỗn độn này và em vẫn chưa tìm ra hay chính xác là em vấn chưa muốn tìm ra lối thoát dù em biết rằng ngày em phải rời xa anh không còn xa nữa đâu.
Cứ nghĩ mình mạnh mẽ lắm, cuối cùng lại gục ngã chỉ vì một ánh mắt, một cái nhíu mày...
Em mệt mỏi lắm anh à, anh có mệt không khi cứ phải loay hoay ngụp lặn trong mối quan hệ này? Em đang dằn vặt bản thân, em tự khinh thường bản thân mỗi ngày, cứ tự hỏi tại sao em lại để mình trở nên thảm hại như vậy? Cao ngạo, tự tin của em đâu hết rồi? Mạnh mẽ, bản lĩnh của em đâu mất rồi?
Em đã từng cho rằng em đủ sức vượt qua bao nhiêu giông bão, sóng gió cuộc đời thế mà giờ em lại gục ngã trước anh, một ánh mắt, một cái nhíu mày, một nụ cười của anh đủ để cho lòng em dậy sóng. Cuộc sống bình yên của em đột nhiên bị xáo trộn, em chấp nhận thân phận nhân tình để đến bên anh.
Cứ nghĩ mình mạnh mẽ lắm, cuối cùng lại gục ngã chỉ vì một ánh mắt, một cái nhíu mày...
Em góp nhặt từng chút, từng chút một thứ hạnh phúc nhỏ nhoi, tạm bợ đang có, thứ hạnh phúc em đang phải vay mượn, phải vô tình làm đau một người khác mới có được, thứ hạnh phúc khiến em sống trong mặc cảm tội lỗi mỗi ngày. Em không chờ đợi, không hy vọng đến cái ngày mà em có thể đường hoàng bước đi bên cạnh anh, danh chính ngôn thuận nắm tay anh, em chỉ mong được lặng lẽ đi phía sau, lặng lẽ cười, lặng lẽ khóc, lặng lẽ yêu thương anh, em chỉ mong có thể phần nào lấp đầy bớt nỗi cô đơn của anh, xoa dịu bớt nỗi đau người con gái anh yêu mang đến cho anh, chỉ vậy thôi, em không hề có ý nghĩ sẽ tranh giành hay cướp anh đi khỏi chị ấy vì em biết vốn dĩ ở bên anh là em đã sai, đã mang một lỗi lầm rất lớn, em còn dám mong đợi gì hơn nữa.
Cứ nghĩ mình mạnh mẽ lắm, cuối cùng lại gục ngã chỉ vì một ánh mắt, một cái nhíu mày...
Anh biết không, trên đời này có hai loại người, loại thứ nhất dễ yêu và cũng dễ quên, loại thứ hai rất khó để yêu một người và khi đã yêu sẽ khó khăn gấp ngàn lần như vậy để quên đi, em chính là loại thứ hai đó đấy anh. Biết trách ai được, trách bản thân em không biết tự giữ mình để tim đi lạc, để vô tình yêungười không nên yêu - người yêu của người ta.
Cứ nghĩ mình mạnh mẽ lắm, cuối cùng lại gục ngã chỉ vì một ánh mắt, một cái nhíu mày...
Anh à, anh có mệt không khi tự nhiên em xuất hiện bên đời anh như vậy để anh phải mang tiếng ác là kẻ bội bạc? Anh có mệt không khi phải lừa dối ngườicon gái anh yêu để đến bên em? Anh có mệt không khi phải dằn vặt tội lỗi với cả hai người con gái - hai người con gái vốn không hề biết gì về nhau nhưng cùng có chung một điểm là cùng yêu anh?
Em biết anh khó xử lắm, anh cũng khổ sở lắm và em xót xa lắm khi thấy anh như vậy nhưng em không thể ngăn bản thân mình chạy đến bên anh mỗi khi anh say anh nói anh cần em. Em biết anh và chị ấy đang bế tắt trong mối quan hệ của hai người nhưng ngàn lần, vạn lần em không mong sẽ kết thúc, chỉ cần ngày nào đó hai người đi đến bến bờ hạnh phúc, em sẽ mỉm cười thật tâm chúc phúc và sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh, còn bây giờ cho em được sai, cho em được gần anh thêm chút nữa thôi, em sẽ rời ra anh mà, một ngày nào đó...


Theo: GUU.vn

Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.